Trong chuyến đi hỗ trợ miền Trung sau đợt lũ vừa qua, điều khiến mọi người day dứt nhất không phải là những mái nhà xơ xác, mà là câu chuyện của em Trần Lê Khánh Ngọc – học sinh lớp 12 trường THPT Lê Trung Kiên.
Gia đình Ngọc có 5 người, bố mẹ đi làm xa mưu sinh, chị gái đang học đại học năm 3, em gái học lớp 10. Ai ngờ tuổi học trò của Ngọc, vốn đã quen với những lo toan đời thường, lại phải khắc ghi thêm một ký ức không thể nào quên từ trận lũ vừa qua.
Những ngày nước lũ dâng cao, nhà chỉ còn hai chị em Ngọc. May mắn nhà có một cái gác, trở thành nơi trú ẩn duy nhất giữa biển nước mênh mông. Nước dâng đến 1m8, chỉ còn 0,5m nữa là chạm gác. Dòng nước xoáy mạnh làm bật tung cửa, cuốn trôi bình gas và tủ lạnh những tài sản đáng giá nhất của gia đình. Trong khoảnh khắc khẩn cấp ấy, Ngọc một cô bé lớp 12 đã không hoảng sợ mà lập tức lội xuống dòng nước xiết để kéo tủ lạnh vào nhà. Em hiểu rất rõ: gia đình mình khó khăn, giữ được thứ gì là phải cố giữ.
Hình ảnh ngôi nhà của em Ngọc giữa biển nước mênh mông
Gần như toàn bộ đồ đạc trong nhà đều bị trôi hết. Hai chiếc bàn học món quà tài trợ năm nào giờ bị nước làm "bung nở", không thể dùng lại được Máy lọc nước, bếp gas, quần áo hằng ngày dính bùn; mền gối ướt sũng; chiếc xe máy và xe đạp điện đều hư hỏng. Nhưng với Ngọc, nặng nề nhất vẫn là cảm giác hai chị em phải tự xoay xở trong những ngày đỉnh lũ, không có người lớn bên cạnh. Lương thực cạn dần, hai chị em chỉ còn vài gói mì tôm ăn sống cầm cự.
Khi kể lại, đôi mắt Ngọc đỏ hoe, giọng run run: “Lúc đó em sợ lắm, chỉ mong bố mẹ ở nhà với chị em em. Nhìn nước lên cao, em cứ nghĩ nếu tràn lên tới gác thì biết bám víu vào đâu. Hai chị em ngồi ôm nhau, ăn mì tôm sống mà vừa ăn vừa khóc. Em chỉ tự nhủ là phải ráng, phải giữ được cái tủ lạnh, cái xe, cái bàn học… vì em biết bố mẹ làm ra được từng đó đâu có dễ. Em khóc nhiều lắm, nhưng khóc xong thì lại phải tự lau nước mắt để còn lo cho em gái”.
Hình ảnh Ngọc và em gái
Nhà trường và mạnh thường quân kịp thời hỗ trợ sách vở, quần áo, lương thực và một phần kinh phí. Với Ngọc, đó không chỉ là sự trợ giúp vật chất mà còn là điểm tựa tinh thần để em tiếp tục cố gắng.
Khi nước bắt đầu rút, Ngọc lại trở thành chỗ dựa duy nhất của gia đình. Em gái bị viêm tủy xương nên không thể làm việc nặng. Một mình Ngọc lội trong bùn, dọn dẹp từng góc nhà, nhặt nhạnh những thứ còn có thể dùng. Có lúc em thấy tủi thân, bất lực, nhớ bố mẹ và những bữa cơm đủ đầy. Nhưng rồi em vẫn tiếp tục dọn, tiếp tục cố gắng, dù cảm giác “dọn mãi chẳng xong” khiến em muốn bật khóc.
Nghe Ngọc kể, người ta nhận ra sau vẻ ngoài nhỏ bé ấy là một nghị lực rất lớn. Em không trách móc hoàn cảnh mà chỉ nhắc nhiều đến sự biết ơn: biết ơn vì còn cái gác, vì cứu được tủ lạnh, vì nhà trường và mọi người đã kịp thời giúp đỡ.
Câu chuyện của Ngọc là lát cắt chân thật về những gì học sinh miền Trung phải đối mặt sau mỗi mùa lũ. Các em là nạn nhân của thiên tai, đồng thời cũng là những chiến binh nhỏ bé, âm thầm gánh vác và trưởng thành trong bão lũ.
Những món quà của chúng ta gửi đến đều mang theo hy vọng rằng các em sẽ không bỏ học, không gục ngã sau mất mát. Đó là cách chúng ta thắp lên niềm tin rằng các em không đơn độc trên hành trình tương lai.
Hình ảnh cô bé lớp 12 áo quần lấm bùn nhưng ánh mắt sáng lên khi nhắc đến chuyện học vẫn khiến chúng tôi xúc động. Giữa bao tổn thất, điều Ngọc muốn giữ lại nhất vẫn là con đường học tập hy vọng duy nhất để giúp gia đình vượt qua khó khăn.
Có lẽ, điều đẹp nhất sau mỗi mùa lũ là khi trời trong nước rút và khi chúng ta thấy những học sinh như Trần Lê Khánh Ngọc vẫn đứng vững, vẫn tin, vẫn cố gắng học tập. Đó cũng là lúc chúng ta tự hỏi: liệu mình có thể làm thêm điều gì, dù nhỏ bé, để những ước mơ ấy không bị nhấn chìm theo dòng nước lũ.
Ban biên tập website HUIT
TT TS & TT