Ngoài kia, thành phố rộn ràng đếm ngược đến giao thừa. Pháo hoa sắp bừng sáng, những chuyến xe cuối cùng đang hối hả rời bến để đưa người ta về nhà. Nhưng ở một góc quán cà phê, nhà hàng hay siêu thị nào đó, vẫn có những bạn sinh viên lặng lẽ đếm ca làm thay vì đếm giây phút chuyển giao năm mới.
Hình ảnh các bạn sinh viên HUIT tham gia chương trình "Sinh viên HUIT vui tết xa quê" năm 2026
Tết với nhiều người là đoàn viên. Nhưng với không ít sinh viên, Tết còn là cơ hội làm thêm, là những ngày tăng ca, là những giờ đứng suốt từ sáng đến khuya để kiếm thêm thu nhập. Không phải vì không nhớ nhà. Mà vì nhớ quá nên càng muốn cố gắng nhiều hơn.
“Người ta chờ lì xì, còn mình chờ tiền tip.” Nghe vừa buồn vừa buồn cười. Nhưng đằng sau câu nói đó là cả một sự lựa chọn: chọn ở lại thành phố, chọn mệt một chút để ba mẹ đỡ vất vả một chút.
Tết bao giờ cũng là “mùa vàng” của những công việc dịch vụ. Lương tăng ca cao hơn, khách đông hơn. Có hôm mệt rã rời vì đứng suốt ca dài, lưng đau, mắt cay vì thiếu ngủ. Nhưng cũng có những khoảnh khắc ấm lòng: một vị khách “boa” hào phóng, một cô chú hỏi han: “Sao con không về quê ăn Tết?” Chỉ biết cười. Không phải không muốn về. Mà là còn nhiều điều phải lo.
Tiền lương Tết được chia rõ ràng trong đầu: phần đóng học phí, phần mua sách vở, phần gửi về quê cho ba mẹ sửa lại mái nhà, mua thêm ít bánh mứt. Nghĩ đến đó, tự nhiên thấy cái mệt cũng có ý nghĩa.
Ở quê, chắc vẫn mùi nhang thơm chiều 29 ngày cuối cùng của năm. Vẫn tiếng chổi quét sân loạt xoạt. Vẫn nồi bánh tét sôi lục bục suốt đêm. Sáng mùng Một, mặc bộ đồ mới, trời se lạnh, lòng háo hức như vừa được bắt đầu lại.
Còn ở thành phố, giao thừa có thể là tiếng nhạc ồn ào trong quán, là ánh đèn trắng sáng rực thay vì ánh đèn vàng ấm áp nơi quê nhà. Giữa những ồn ào đó, vẫn có một khoảng lặng rất riêng – khoảng lặng khi nghĩ về ba mẹ.
Có những năm, mình chỉ là đứa trẻ háo hức chờ lì xì. Giờ đây, mình là người gửi tiền về. Khoảnh khắc ấy, mới thật sự hiểu thế nào là trưởng thành.
Buồn không? Buồn chứ. Tết sinh ra để đoàn viên. Không được về là thiếu đi một mảnh ghép trong lòng. Nhưng cũng có một niềm vui khác – niềm vui của sự tự lập. Vui vì biết mình có thể tự nuôi sống bản thân, có thể san sẻ gánh nặng với gia đình.
Nhiều sinh viên lần đầu ở lại thành phố dịp Tết mới thấm thía những mùa xuân năm xưa ba mẹ âm thầm lo toan. Hiểu vì sao ba hay nói: “Miễn tụi con đủ đầy là được.” Có lẽ những năm đó, ba mẹ cũng từng rưng rưng nhưng vẫn cố giấu đi.
Tết không chỉ là pháo hoa, không chỉ là mâm cơm sum họp. Với người trẻ, Tết còn là trách nhiệm. Là những giọt mồ hôi sau nụ cười. Là nước mắt lặng lẽ giữa dòng người đông đúc.
Ở lại làm việc xuyên Tết, các bạn sinh viên không chỉ kiếm tiền. Các bạn đang xây từng viên gạch cho tương lai của mình. Mỗi ca làm, mỗi đồng tiền tiết kiệm được, là một bước tiến gần hơn đến ước mơ – tốt nghiệp đúng hạn, có công việc ổn định, giúp gia đình bớt khó khăn.
Sẽ có một cái Tết nào đó, khi không còn phải chạy ca, không còn phải đếm tiền tip. Sẽ được về sớm, ngồi bên ba mẹ, kể lại những mùa Tết đã từng ở lại thành phố. Khi đó, những ngày mệt rã rời hôm nay sẽ trở thành kỷ niệm – kỷ niệm của một thời tuổi trẻ dám chịu trách nhiệm.
Tết xa quê không dễ dàng. Nhưng chính trong những ngày xuân ấy, nhiều sinh viên đã thực sự lớn lên. Lớn lên bằng mồ hôi, bằng nỗi nhớ, và bằng tình thương dành cho gia đình.
Tết không chỉ là trở về.
Tết còn là hành trình trưởng thành của những người trẻ đang học cách đứng vững giữa cuộc đời.
Ban biên tập website HUIT